Anh còn nhớ mùa hè hoa nở, em và anh chơi đùa bên hồ với nụ cười hồn nhiên trên môi, nhưng chỉ trong chớp mắt, chúng ta đã xa nhau nhiều năm.Ước gì tôi có thể theo dõi em thật nhiều, nhưng em đã biến mất từ lâu, để lại tôi một mình lang thang trong dòng thời gian.Nếu mọi thứ đã qua đi thì ít nhất cũng có những kỷ niệm để trân trọng.
Tôi nhớ nơi tôi và bạn từng chơi đùa cùng nhau. Mọi dấu chân của chúng ta vẫn in sâu trong trái tim tôi và khó xóa nhòa.Không biết bạn còn nhớ khoảng thời gian tươi đẹp và ngây thơ đó không. Có thể bạn không còn nhớ được hình dáng của tôi từ lâu, hoặc có thể bạn đã quên tôi trong cát bụi quá khứ.Quá khứ của chúng ta được phản ánh như một cuốn phim cũ. Nó mờ ảo nhưng khiến tim tôi rung động. Dường như mọi chuyện vừa mới trôi qua. Thời gian sẽ luôn lấy đi một số thứ và để chúng ta giải tán mà không cho chúng ta một dấu hiệu nào về sự kết thúc.Giờ đây tôi đã dần học được cách trân trọng và nắm bắt một số thứ mà mình không thể đánh mất.Có lẽ đã đến lúc thích hợp, thầy là một người thầy tốt, chúng ta hãy nhìn rõ mọi người và mọi việc.
Vạn vật dù đẹp đẽ đến đâu cũng sẽ tàn lụi nên con người phải biết trân trọng, không nên đợi mất đi mới nghĩ đến việc cứu vớt. Có lẽ lúc đó mọi người đã rời đi và mọi người đã giải tán.Hoa dù có nở đẹp đến đâu thì cuối cùng cũng sẽ trở về cát bụi. Người từng hứa đi cùng bạn suốt đời có thể sẽ không thể đi cùng bạn mãi mãi.