Từ khi nhận được điểm lúc 5h30 cho đến khi nhìn thấy con gái vào khoảng 7h, tôi đã lần lượt trả lời từng người trong gia đình và bạn bè.Bây giờ điểm đã xuống, để tôi nói cho mọi người biết, để khỏi lo lắng! Không nói ra sẽ khiến cô ấy trông keo kiệt, cũng không cần thiết phải khoe khoang, bởi vì đây mới là đẳng cấp thực sự của cô ấy, cũng không có thành tích gì xuất sắc hay gì cả.
Trong tâm trí tôi, 1 tiếng rưỡi này là khoảng thời gian thư giãn và thoải mái nhất đối với tôi kể từ đầu tháng 7 năm ngoái cho đến tận bây giờ khi công bố điểm số.Nó không tuyệt vời lắm nhưng tôi nghĩ đó là điều tốt nhất cho cô ấy.Vì vậy bạn nên hạnh phúc.Mục đích ban đầu của việc thực hiện bước này đã đạt được, và cuốn sách trước đó có vẻ ổn.
Trong thời gian này, con gái tôi đi học hè và đến trường mỹ thuật để dạy vẽ cho các em.Đến một số studio nhỏ để thảo luận về các bài học thay thế.Cô cho biết không muốn nhàn rỗi và muốn tìm một vài cơ hội để rèn luyện bản thân.Tôi bày tỏ sự ủng hộ của mình và ngay lập tức đăng thông tin của cô ấy lên mạng sau kỳ thi tuyển sinh đại học.Cô không ngờ sẽ có rất nhiều nơi cần người có thể vẽ như thế này. Đây là lần đầu tiên cô đi ra ngoài một mình để nói chuyện với người lạ về những điều như vậy.Mọi thứ phải bắt đầu từ đâu đó, phải không? Khi lớn hơn, nếu muốn làm điều gì đó, cô phải học cách đối mặt với xã hội và con người này.
Khoảng bảy giờ tối cô ấy đến quán trà tìm tôi. Tình cờ lúc đó trong quán không có khách nên cô ấy ngồi đó trò chuyện vui vẻ với tôi.Nhưng tôi biết rằng những gì tôi phải đối mặt là không thể tránh khỏi.Điểm số giảm xuống và cô đạt 100 điểm môn tiếng Anh. Thấy tôi vui, cô ấy bắt đầu nói muốn thi lại.Tôi choáng váng, thực sự bối rối.Tôi luôn tâm niệm rằng trong ba tháng qua mình đã học ngày học đêm, đi đi về về trường huấn luyện, nhà, trường.Việc đó rất mệt mỏi, vất vả và khó khăn, tôi đã nghĩ cô ấy sẽ tính đến chuyện bỏ cuộc.Hóa ra kết quả ngày hôm nay chỉ là một con bài mặc cả để cô ấy dùng trong việc đàm phán với tôi.Quyết tâm thương lượng với tôi để được học lại của cô ấy là rất chắc chắn, đúng như cô ấy đã nói trong cuộc trò chuyện thỉnh thoảng khi cô ấy trở về từ Bắc Kinh.Không, quyết tâm hơn thế.Ngôi trường cô muốn theo học bất ngờ không đạt kết quả tốt trong các khóa học chuyên môn năm nay. Đây là yếu tố then chốt khiến tôi muốn lặp lại khóa học.Cô ấy nói rằng cô ấy sẽ chấp nhận số phận của mình bất kể năm tới cô ấy có đạt điểm cao hay không. Cô ấy chỉ xin tôi cho phép cô ấy thi lại năm nay thôi!Hãy cho cô ấy một cơ hội để chứng tỏ bản thân. Năm nay cô không muốn bỏ cuộc và cứ thế ra đi với kết quả này. Thật đáng tiếc và đáng tiếc! Với tư cách là một người mẹ, sự thuyết phục tha thiết của tôi cũng vô ích.Sau hơn nửa giờ, cuộc trò chuyện kết thúc.Cô ấy vừa đi vừa khóc, tôi rất buồn. Bởi vì tôi vẫn kiên quyết phản đối như mấy tháng trước, đồng thời cảnh báo cô ấy đừng nghĩ tới chuyện đó, tôi sẽ không bao giờ ủng hộ! Nếu bạn chọn học lại thì mọi nỗ lực chúng ta bỏ ra trong năm nay chẳng là gì cả. Tại sao phải chịu đựng thêm một năm nữa?
Tóm lại: Tôi không nói nên lời so với hôm nay, ngày công bố điểm số.
Tôi thật buồn khi được làm mẹ! Hôm nay tôi cảm thấy thật sai trái! Bạn có biết năm nay mẹ tôi đã phải chịu đựng bao nhiêu không?